Hãy tĩnh tâm nghe những lời mẹ mắng
Lời mẹ cay nhưng nào đâu có đắng
Cuối đời mình vẫn một mực yêu con
Tuổi mẹ già ngày thêm một héo hon
Như thân cây cạn dần đi nhựa sống
Nhả hết tơ đời còn trơ kiếp nhộng
Những sợi tơ mềm làm võng con đưa
Xoay với cuộc đời con sống say sưa
Có những lúc quên bên mình còn mẹ
Tiếng gậy thưa bàn chân già bước khẻ
Mắt mong chờ con về kịp bữa ăn
Vương vấn gạo cơm còn lắm băn khoăn
Vầng trán nhíu làm xót lòng của mẹ
Tình mẫu tử tựa cao trời rộng bể
Con giận mình còn để mẹ lo toan
Mẹ mắng con bằng lời ngọc lời vàng
Chỉ cúi đầu mẹ ơi không dám giận
Con chỉ sợ giữa biển đời lận đận
Một mai nầy vắng tiếng mẹ rầy la
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét