BỨC TRANH CHIỀU BUỒN
Chiều dần buông
Bé ơi về ! ...hết nắng
Lạnh vai gầy
Vạt áo lại mỏng manh
Khung trời chìm hết màu xanh
Đôi mắt ấy dường như muốn khóc
Chớp chớp rèm mi, môi run ngà ngọc
Tự dưng ta nghe xon xót lòng mình
Chiều vô tình
Ta cũng vô tình
Chẳng hiểu vì sao bé một mình trơ trọi
Bao lần ngập ngừng muốn hỏi
Sợ vỡ òa
Thoáng run rẩy vành môi
Về bé ơi !
Trời lặng chiều rồi
Hoàng hôn đến ngại nỗi buồn đổ sập
Lòng ta sầu tìm không ra chỗ nấp
Trước bức tranh chiều sắp vỡ vụn rồi kia
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét