OAN
Buồn chi cửa chẳng muốn qua
Cà phê sáng bỏ, quay ra, bước vào
Mấy nhành lan đợi khát khao
Bàn tay tưới tắm hỏi chào sớm mai
Buồn chi cửa đóng then cài
Ai vui như hội mặc ai chẳng cần
Giận hờn không chịu tỏ phân
Vì đâu người lại trút phần oán than?
Để cánh hoa phải nát tan
Để giòng nước mắt ngập bàn tay thon
Để cho đôi má héo hon
Đôi môi oán trách mỏi mòn lặng thinh
Để ta ngơ ngẩn buồn tình
Nỗi oan phải gánh một mình nặng vai
Ta nào đã trách chi ai?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét