Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013

TRÚ MƯA












Mưa rơi lã chã
Ướt cả lối về
Ông trời đồng lõa rủ rê
Mái hiên tòng phạm giúp kề đôi vai


Mưa dài,mưa mãi
Có ngại không người ?
So se vạt áo màu trời
Mắt nhìn thăm thẳm,môi cười bâng quơ                                                                         


Ngẩn ngơ lúng túng
Lỡ đụng vai rồi
Mắt trầm khẻ liếc chơi vơi
Hồn ta bỗng lạnh tại trời hay ai ?


Lắt lay gió cuốn
Chẳng muốn dừng mưa
Lạy trời mưa ấy vẫn chưa
Vẫn chưa dứt hạt tiển đưa người về


Vân vê lúng túng
Mưa cũng tạnh dần
Dường như ai cũng phân vân
Nên chi mấy bận ngại ngần chưa đi ?


Còn chi ở lại
Quan ngại mịt mờ
Người về ta ở chơ vơ
Mái hiên vắng lặng sững sờ buồn thiu

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

CHƠI VƠI

Chiều tàn bóng ngã liêu xiêu

Ta về gác nhỏ hắt hiu bóng hình

Gác tay lên trán buồn tình

Chơi vơi cũng chỉ một mình chơi vơi

Ngoài kia lộp bộp lá rơi

Côn trùng rỉ rả gọi trời vào đêm

Quờ tay trong tối mông mênh

Tìm đâu chút ấm đỡ chênh chao lòng ?
Ngày 16/10/2013 cơn bão dữ quét qua thành phố quê tôi. Sau cơn bão là cảnh hoang tàn,đổ nát, hàng trăm cây xanh gục ngã bên đường, những ngôi nhà đơn sơ tốc hết mái còn trơ lại bộ khung mà tôi cảm nghĩ như những bộ xương của người dân trắng tay dưới sự tàn phá của thiên tai...Người dân quê tôi rất cần cù ,nhẫn nại nên tôi vẫn nhiều hy vọng họ sẽ đứng lên gây dựng lại sự nghiệp bắt đầu từ sự đổ nát hôm nay.

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

GIẬN MƯA

Giận trời
sao vội đổ mưa
Em ngồi
nhẹ vén rèm thưa
buồn lòng








Giáo đường
nơi ấy
còn không ?
Một người
đang đợi,đang mong
một người 
                                                       
Ở đây
mưa kín đất trời
Thương người
Chúa cũng
mắt vời vợi xa

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

NGOẠI ƠI !

  Hàng cau
  còn giữ bóng người
  Đong đưa như vẫy, như cười
  ngoại ơi !
  Hai mươi năm
  ngoại xa rồi
  Ngỡ còn dáng ngoại
  bên hồi nhà xưa
  Nhớ ngoại
  mẹ vịn song sưa
                                                            Thương mẹ
                                                            con thấy trong mưa
                                                            ngoại về

SỢ MAI NẦY VẮNG TIẾNG MẸ RẦY LA

Hạnh phúc sao còn có mẹ trên đời
Hãy tĩnh tâm nghe những lời mẹ mắng
Lời mẹ cay nhưng nào đâu có đắng
Cuối đời mình vẫn một mực yêu con




Tuổi mẹ già ngày thêm một héo hon 
Như thân cây cạn dần đi nhựa sống
Nhả hết tơ đời còn trơ kiếp nhộng
Những sợi tơ mềm làm võng con đưa


Xoay với cuộc đời con sống say sưa
Có những lúc quên bên mình còn mẹ
Tiếng gậy thưa bàn chân già bước khẻ
Mắt mong chờ con về kịp bữa ăn


Vương vấn gạo cơm còn lắm băn khoăn
Vầng trán nhíu làm xót lòng của mẹ
Tình mẫu tử tựa cao trời rộng bể
Con giận mình còn để mẹ lo toan


Mẹ mắng con bằng lời ngọc lời vàng
Chỉ cúi đầu mẹ ơi không dám giận
Con chỉ sợ giữa biển đời lận đận
Một mai nầy vắng tiếng mẹ rầy la

NGƯỜI BỎ ĐI RỒI



Đợi người về mòn mỏi từ lâu
Sóng đợi ai róc rách chân cầu
Gió đợi ai xoay vần lá cuốn
Ta đợi người lẳng lặng đêm thâu

Người bỏ đi rồi phố buồn tênh
Còn ta lạc lõng bước chông chênh
Lối xưa sao bỗng dài hun hút
Chẳng sỏi đá vương cũng gập ghềnh



Người bỏ đi rồi biển trầm ngâm
Tận sâu thăm thẳm quặn sóng ngầm
Giận dỗi chi cho chiều tím ngắt
Chung tình tóc cũng đã hoa râm



Người bỏ đi rồi núi đợi mong
Trông xa vời vợi cuối trời đông
Cánh chim lẻ bạn về đâu nhỉ?
Ta gởi theo chim chút bận lòng


 Ta đợi người về giọng véo von
Đường xưa vui lại dẫu hao mòn
Có lẻ nào chỉ là mộng ảo ?
Người để lòng ta đến héo hon

ĐÓN THU

Dẫu rằng cuối hạ mà thôi
Con tim rung nhẹ bồi hồi chớm thu


Thoảng thi một chút sương mù
Nhạc ve chợt tắt tiếng ru nắng hè




Lao xao khô lá sớm về
Tập tành cùng gió vỗ về mùa sang

Cho nhau một thoáng ngỡ ngàng
Nắm tay đi đón thu vàng nghe em


Mùa thu ngấp nghé bên thềm                

Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013

RỚT LẠI TÌNH



Bà Nà mây phủ, Bà Nà sương
Còn ai nơi ấy ta vấn vương?
Dạo biển Mỹ Khê, chiều tắt nắng
Mơ về tận đỉnh Bà Nà thương



Biển gọi núi xa lại phố gần
Lòng ai có vướng víu bâng khuâng?
Ta ngỡ với tay là nắm được
Tay người ủ thật ấm tình thân


Phố biển chiều nay ta đơn côi
Mặc sóng lăn tăn mãi gọi mời
Chắc ở nơi kia người vui lắm
Người vui ta cũng thấy mừng thôi

 

Xin cảm ơn Đà Nẵng của mình
Vẫn còn nơi đó Bà Nà xinh
Để người thiếu nữ quê xa lắm
Ghé đến rồi đi, rớt lại tình.

TA MUỐN GHÉ MÔI HÔN

Giữ dùm em chút heo may
Giữ dùm em chút đọa đày chia phôi- (thơ ĐML)




Hỡi mùa thu,ta muốn ghé môi hôn
Heo heo gió buổi đầu đưa khe khẻ
Lá vàng khô ngập ngừng rơi rất nhẹ
Mây vờn bay dùng dằng mãi chẳng trôi


Về với ta từ cuối tận chân trời
Chút heo may vẫn còn đây nguyên vẹn
Lá khô xưa giòn tan lời hò hẹn
Mây tím trời chúng tích thuở yêu thương


Hồn thu về còn nặng lắm tơ vương
Thu vẫn biết giao mùa ta đứng đợi
Trãi rộng lòng mình nhớ thương vời vợi
Bóng dáng người trong lãng đãng thu xưa


Lâu thật lâu rồi,một buổi thu mưa
Em giận dỗi cúi đầu ta vẫn nhớ
Lá vàng rơi, rụng giọt buồn muôn thuở
Em giật mình vỡ chiếc lá sầu khô


Giận hờn xưa ta chôn tận đáy mồ
Tình thu cũ ấp ôm thành cổ tích
Chỉ mỗi độ thu về trong cô tịch
Hỡi mùa thu, ta muốn ghé môi hôn

NGƯỜI NÓI GÌ VỚI BIỂN

Người nói gì với biển
Sóng nói chi với người
Mà môi xinh khẻ cười
Rì rào con sóng vỗ


Đời người là bão tố
Đời biển quặn sóng ngầm
Người với biển thì thầm
Chia nhau lời mặn đắng



Biển gởi vào trong nắng
Lời thơ người sầu vương
Người gởi bao đau thương
Theo sóng vờn biển động



Cảm ơn lòng biển rộng
Đủ xoa dịu hồn người
Đủ tươi lại nụ cười
Mà ta đành đứng ngắm


Ta trãi lòng thăm thẳm
Muốn làm biển hiền từ
Đón lòng ai ưu tư
Chia nỗi niềm sầu lặng

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

TÍM





                            Tim tím ngày xưa hoa tím sim

                            Mỏi mòn chờ đợi tím buồng tim

                            Người đi theo sắc đời mờ ảo

                            Bỏ tím hồn ta buốt vết kim
.

TẠ TỪ




Bây giờ
đang giữa mùa thu
Cho tôi gởi tiếng tạ từ
đến ai
Quay lưng
trả lại đường dài
Tôi về tựa cửa liêu trai
buồn lòng
Xin người
đừng có chờ mong
Tôi đi để tránh mùa đông
trở về
Một mai
trong chốn bộn bề
Vô tình gặp giữa đường quê
một người
Thì thôi
cũng nhẹ môi cười
Quên đi cái thuở
buồn rười rượi xưa

CHUÔNG GIÓ

Lắng nghe chuông gió nói gì
Mà em khép khẻ rèm mi cúi đầu

Chắc là chẳng có chi đâu
Gió đùa một chút phía đầu nhà thôi
Biết em lòng dạ bồi hồi
Nửa mong, nửa đợi đứng ngồi không yên
Bao lần anh bước qua hiên
Lay động chuông gió nhạc riêng của mình
Tong...tong...rồi lại tinh...tinh...
Chuông kêu em đón nhạc tình ai đưa
Bấy lâu buồn mấy cho vừa
Xa người lòng để đong đưa nỗi sầu
Nhớ mong về tận đâu
Tiếng chuông ngày ấy lặng sâu trong hồn

Gió thương cái cảnh mỏi mòn
Giả vờ người ấy thuở còn đưa chuông
                                                   
 
    






                                                                                                                      
                                                   
                                                 
                                                      
                                                                                                   

ĐỢI

Nặng lòng cô gái Lái Thiêu
Dõi theo tri kỷ giữa chiều mênh mông


Người đi có xót xa lòng
Có nghe vương vướng tình không hở người ?
Chia tay bằng một nụ cười
Mà sao heo hắt chẳng tươi tắn gì
Quay lưng thành cuộc chia ly
Đường xa thăm thẳm biết khi nào về ?
Mịt mù phía trước sơn khê
Lòng người ở lại tái tê nguyện cầu
Đường đời lắm chổ nông sâu
Giữ tình tri kỷ vẹn câu bạn hiền


Đến mùa măng cụt, sầu riêng
Lái Thiêu người đợi thả nghiêng tóc buồn

SAN SẺ GIỌT SẦU

Cà phê anh, cà phê tôi
Giọt sầu lắng đọng cút côi chuyện tình._ (Giọt sầu _HTLM)





Giọt sầu lắng đọng cút côi
Đắng môi, đắng lưỡi, xin thôi đắng lòng


Cà phê chiều ấy nhớ không ?
Tôi san sẻ bớt mùa đông của người


Tơ lòng lẫn mối rối bời
Tỉnh tâm cho dạ dần vơi nỗi buồn


Sầu đau đừng chặn lệ tuôn
Khóc cho trôi hết cội nguồn bi ai


Khóc xong tỉnh mộng đường dài
Môi xinh thắm lại,u hoài quay lưng








































 

BUỒN CÙNG TIẾNG DẾ


Khuya rồi còn gáy cái chi
Tau nghe ri rỉ rì ri thêm buồn
Sương về phủ kín sầu buông

Phủ tau, phủ dế, phủ đường mờ xa
Lòng tau níu dãi ngân hà
Trong mênh mông tối vẫn là cô đơn
Gáy chi mang giọng dỗi hờn
Một mình bên ngọn gió vờn cỏ may
Tau thì thả tiếng thở dài
Mi hòa tiếng gáy bi ai giữa trời
Hiểu lòng nhau thế dế ơi !





OAN



Buồn chi cửa chẳng muốn qua
Cà phê sáng bỏ, quay ra, bước vào

Mấy nhành lan đợi khát khao
Bàn tay tưới tắm hỏi chào sớm mai

Buồn chi cửa đóng then cài
Ai vui như hội mặc ai chẳng cần

Giận hờn không chịu tỏ phân
Vì đâu người lại trút phần oán than?


Để cánh hoa phải nát tan
Để giòng nước mắt ngập bàn tay thon

Để cho đôi má héo hon
Đôi môi oán trách mỏi mòn lặng thinh


Để ta ngơ ngẩn buồn tình
Nỗi oan phải gánh một mình nặng vai


Ta nào đã trách chi ai?

BỨC TRANH CHIỀU BUỒN



Chiều dần buông
Bé ơi về ! ...hết nắng
Lạnh vai gầy
Vạt áo lại mỏng manh

Khung trời chìm hết màu xanh
Đôi mắt ấy dường như muốn khóc
Chớp chớp rèm mi, môi run ngà ngọc
Tự dưng ta nghe xon xót lòng mình

Chiều vô tình
Ta cũng vô tình
Chẳng hiểu vì sao bé một mình trơ trọi
Bao lần ngập ngừng muốn hỏi
Sợ vỡ òa
Thoáng run rẩy vành môi

Về bé ơi !
Trời lặng chiều rồi
Hoàng hôn đến ngại nỗi buồn đổ sập
Lòng ta sầu tìm không ra chỗ nấp
Trước bức tranh chiều sắp vỡ vụn rồi kia

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

CÁI LÚM ĐỒNG TIỀN





Giá như
cái lúm đồng tiền
Không cùng
theo nụ cười duyên
hôm nào
Lòng tôi
chẳng phải lao xao
Quay quay,quắt quắt
hết vào lại ra


Giá như
giờ chẳng ở xa
Tôi về tìm lại
tiền hoa má người
Tận tay
trao đóa hồng tươi
Chỉ xin
đổi một nụ cười
giá như

TRI KỶ




Ta về tháng tám cuối mùa măng
Vài sợi mưa chào vướng lăn tăn
Bỗng chợt gặp người duyên sẵn sắp
Chỉ cười bằng mắt ít nói năng


Ta về góc nhỏ quán dễ thương
Trao đổi với nhau chuyện đời thường
Cà phê sóng sánh,lòng sóng sánh
Ta hiểu sao tằm mãi tơ vương


Ta về vội lắm lại ra đi
Tự bảo lòng mình chẳng có chi
Chia tay thẳng bước người ở lại
Đừng có quay lưng,lỡ chuyện gì ?


Ta hiểu thơ người dầu đã xa
Cần chi đối ẩm vạn chung trà
Tự dưng cảm thấy hồn xa vắng
Tri kỷ đâu rồi ! Tri kỷ ta










LỖI HẸN MÙA THU




Bây giờ trời sắp vào đêm
Mùa đông ngấp nghé bên thềm rụng mưa
Song sưa chợt sợ gió lùa
Lá khô bỏ cuộc vui đùa bóng mây

Đợi sao đợi đến quắt quay
Lần tay còn chỉ dăm ngày nữa thôi
Mùa thu sắp bước qua rồi
Thế là lỗi hẹn, bỏ người đợi mong
Hạt mưa gõ nhịp vào lòng
Nổi trôi bong bóng phập phồng vỡ tan
Ánh đèn sao nỡ úa vàng
Hắt bóng lên vách ngỡ ngàng lắt lay
Suốt mùa mãi đợi chờ ai
Cuối mùa bỗng thấy đắng cay ngập tràn

Cầu mong chậm lại mùa sang
Biết đâu phút cuối người đang trở về

GỌI MÙA THU LẠI





Cảm tác từ :"Ta muốn giận mùa thu"(HTLM)












Ta về mở cửa
vắng mùa thu
Ướt át mưa rơi
gió mịt mù
Lá nát bên thềm
thu quên dọn
Lạnh lùng trước mắt
cảnh âm u

Nhẩm tính đầu tay
chưa đến đông
Sao ta
nghe lạnh buốt trong lòng ?
Ai kia
nở giận mùa thu nhỉ ?
Thu bỏ đi rồi
có biết không ?

Ta muốn gọi về
thu, thu ơi!
Phía sau sầu muộn
một khung trời
Quay lưng trở lại
mùa đông vội
Đón gió vờn đưa
mây trắng trôi

RỒI MAI



Rồi mai trời sẽ lập đông
Rồi mai buốt lạnh má hồng em tôi
Rồi mai nhiều lắm tơ trời
Bung giăng vướng víu chỗ ngồi bơ vơ

Rồi mai mưa rớt vào thơ
Thơ rơi vào bến mộng mơ đợi người
Đợi người đến héo nụ cười
Nụ cười một thuở xinh tươi xao lòng

Rồi mai lá cũng long đong
Còn đâu bay nhảy lòng vòng khắp nơi
Lá khô cõng nước tả tơi
Mắt em mọng ướt rã rời đôi mi

Rồi mai mây nặng,gió lì
Bốn bên lạnh lẽo,ước gì?...người ơi !
Xa xăm cánh nhạn cuối trời
Lẻ loi, đâu dễ gọi mời xuân sang

Aimons toujours ! Aimons encore !...(Victor Hugo)

Aimons toujours ! Aimons encore