Mưa rơi lã chã
Ướt cả lối về
Ông trời đồng lõa rủ rê
Mái hiên tòng phạm giúp kề đôi vai
Mưa dài,mưa mãi
Có ngại không người ?
So se vạt áo màu trời
Mắt nhìn thăm thẳm,môi cười bâng quơ
Ngẩn ngơ lúng túng
Lỡ đụng vai rồi
Mắt trầm khẻ liếc chơi vơi
Hồn ta bỗng lạnh tại trời hay ai ?
Lắt lay gió cuốn
Chẳng muốn dừng mưa
Lạy trời mưa ấy vẫn chưa
Vẫn chưa dứt hạt tiển đưa người về
Vân vê lúng túng
Mưa cũng tạnh dần
Dường như ai cũng phân vân
Nên chi mấy bận ngại ngần chưa đi ?
Còn chi ở lại
Quan ngại mịt mờ
Người về ta ở chơ vơ
Mái hiên vắng lặng sững sờ buồn thiu
Chiều tàn bóng ngã liêu xiêu
Ta về gác nhỏ hắt hiu bóng hình
Gác tay lên trán buồn tình
Chơi vơi cũng chỉ một mình chơi vơi
Ngoài kia lộp bộp lá rơi
Côn trùng rỉ rả gọi trời vào đêm
Quờ tay trong tối mông mênh
Tìm đâu chút ấm đỡ chênh chao lòng ?
Ngày 16/10/2013 cơn bão dữ quét qua thành phố quê tôi. Sau cơn bão là cảnh hoang tàn,đổ nát, hàng trăm cây xanh gục ngã bên đường, những ngôi nhà đơn sơ tốc hết mái còn trơ lại bộ khung mà tôi cảm nghĩ như những bộ xương của người dân trắng tay dưới sự tàn phá của thiên tai...Người dân quê tôi rất cần cù ,nhẫn nại nên tôi vẫn nhiều hy vọng họ sẽ đứng lên gây dựng lại sự nghiệp bắt đầu từ sự đổ nát hôm nay.
Lại một tuổi đời đi qua
10/10...
Giận trời
sao vội đổ mưa
Em ngồi
nhẹ vén rèm thưa
buồn lòng
Giáo đường
nơi ấy
còn không ?
Một người
đang đợi,đang mong
một người
Ở đây
mưa kín đất trời
Thương người
Chúa cũng
mắt vời vợi xa
Hàng cau
còn giữ bóng người
Đong đưa như vẫy, như cười
ngoại ơi !
Hai mươi năm
ngoại xa rồi
Ngỡ còn dáng ngoại
bên hồi nhà xưa
Nhớ ngoại
mẹ vịn song sưa
Thương mẹ
con thấy trong mưa
ngoại về
Hạnh phúc sao còn có mẹ trên đời
Hãy tĩnh tâm nghe những lời mẹ mắng
Lời mẹ cay nhưng nào đâu có đắng
Cuối đời mình vẫn một mực yêu con
Tuổi mẹ già ngày thêm một héo hon
Như thân cây cạn dần đi nhựa sống
Nhả hết tơ đời còn trơ kiếp nhộng
Những sợi tơ mềm làm võng con đưa
Xoay với cuộc đời con sống say sưa
Có những lúc quên bên mình còn mẹ
Tiếng gậy thưa bàn chân già bước khẻ
Mắt mong chờ con về kịp bữa ăn
Vương vấn gạo cơm còn lắm băn khoăn
Vầng trán nhíu làm xót lòng của mẹ
Tình mẫu tử tựa cao trời rộng bể
Con giận mình còn để mẹ lo toan
Mẹ mắng con bằng lời ngọc lời vàng
Chỉ cúi đầu mẹ ơi không dám giận
Con chỉ sợ giữa biển đời lận đận
Một mai nầy vắng tiếng mẹ rầy la