Về đâu lục quá vội vàng
Bát gọi lặng tiếng ngỡ ngàng về đâu ?
Bao ngày lục bát tròn câu
Bây giờ trơ trọi cơ cầu mới hay
Lá vàng chao gió sớm nay
Ngày xưa đưa lục nhẹ bay vào nhà
Bát vui lòng khẽ ngân nga
Cầm tay thả khúc hoan ca cho đời
Biết rằng lục bát à...ơi !
À chẳng đặng, ơi...ơi hời xót xa
Lục về với chốn lá hoa
Bát buồn gặm nhấm phong ba một mình
Trăm năm vẫn một chữ tình
Vẫn câu tát nước đầu đình xửa xưa
Ngóng trông biết mấy cho vừa
Ơi câu sáu chữ sao chưa trở về ?
Cảm tác từ Bài thánh ca buồn (NH)
và Noel thầm nhớ (HTLM)
Bấc lượn lờ se lạnh
Mùa giáng sinh đã về
Tiếng chuông ngày lễ thánh
Quyện vào hồn tái tê
Chầm chậm trên đường cũ
Cỏ ướt dầm sương mai
Hồn không nơi trú ngụ
Mãi mơ một dấu hài
Trăm, ngàn người qua lại
Chẳng nhen nổi niềm vui
Dõi tìm trong mê mải
Bóng người xưa đâu rồi ?
Ta với lòng tự hẹn
Trở về mùa giáng sinh
Bao năm rồi nghèn nghẹn
Lẻ loi,vẫn một mình
Người đi hồn có bận
Có xốn xang chạnh lòng ?
Thương tình xưa lận đận
Thương người xưa chờ mong
Còn mình ta trước Chúa
Mọi người đã xa rồi
Thêm một lần héo úa
Người chẳng về. Chúa ơi!
(Tên một con dốc ở Đà Lạt)
Thả bộ dốc tình
Một mình trơ trọi
Đôi chân buồn buồn mệt mỏi
Hàng thông nhìn chắc muốn hỏi vì sao ?
Lao xao lá hát
Rụng hạt sương trời
Thương cùng lữ khách sương ơi !
Dốc xưa còn đó xa rồi bóng ai
Đường dài xuôi mãi
Tê tái nhớ người
Lẫn trong cây cỏ xanh tươi
Dường như giọng nói tiếng cười còn đây
Bóng mây lãng đãng
Kết bạn đồng hành
Thôi rồi cuối dốc,đường quanh
Chia tay kỷ niệm,cũng đành mộng mơ
Bài thơ gởi lại
Đợi mãi dáng hình
Mai về nhớ ghé dốc tình
Người hỏi mây gió,đinh ninh lòng nầy
Vẫn ngồi bên nhau tận đến nửa đêm
Vẫn đưa em về đường khuya chập choạng
Thương em nhiều nhưng vẫn là tình bạn
Hiểu lòng anh đừng trách cứ tội tình
Đã bao lần em mấp máy môi xinh
Em muốn nói những điều anh đã biết
Hãy giữ lại những lời thương da diết
Cho lòng anh được nhẹ gánh thảnh thơi
Đã bao lần đôi mắt ấy xa khơi
Sâu lắng lắm và mênh mông cũng lắm
Anh đã thấy trong tận cùng sâu thẳm
Những yêu thương muốn kết nối bến bờ
Cảm ơn em! tình bạn hóa thành thơ
Em giữ lại trăm điều trong đôi mắt
Dầu có lúc em nghe lòng quặn thắt
Để tình thân mãi mãi vẫn xanh màu
Cảm ơn em! đã nén lại nỗi đau
Không muốn làm người thứ ba trắc trở
Không muốn anh phải nặng lòng sầu khổ
Khi mất đi một góc của cuộc đời
Gió qua gió thật vô tình
Mây qua mây cũng làm thinh lặng lờ
Bây giờ trống vắng chơ vơ
Thân còn đó hồn vật vờ nơi đâu ?
Ngóng trông chín trái rơi sầu
Mỗi người mỗi ngã nhớ nhau dõi tìm
Gởi thương theo sãi cánh chim
Đếm nhớ cùng nhịp con tim thập thình
Cố quên cái cảnh một mình
Đã về cái cảnh bóng hình quẩn quanh
Tiếc sao trăng sáng rất thanh
Mà đôi mắt vẫn viền quanh nỗi buồn
Dầu trời bão dữ mưa tuôn
Lòng ai như nước nhớ nguồn quắt quay
Mặc cho núi chắn rừng vây
Ân tình mãi đẹp đợi ngày đoàn viên
Thành phố quê mình xác xơ sau bão
Trời trống tuênh lá úa phủ ngập đường
Hàng ngàn cây trơ gốc đến mà thương
Lối xưa cũ có còn đâu bóng đợi ?
Thành phố chìm trong mắt buồn vời vợi
Cặm cụi bắt tay dọn dẹp hoang tàn
Vườn nhà ai vẫn hy vọng xuân sang...
Còn giữ lại mầm xanh sau bão tố
Hàn giang ơi ! vẫn hiền lành sóng vỗ
An ủi dân tôi đừng vội nản lòng
Phù sa về hòa thắm đỏ giòng sông
Chung sức lại mai nầy xanh lối cũ
Giàn lan trước hiên thôi đừng ủ rủ
Ta chăm cho người lành lặn vết thương
Và mai nầy lại thơm thoảng đưa hương
Lẩn khuất dịu dàng giữa sương giữa lá
Có ai về đúng lúc mùa nghiêng ngã
Cũng xin đừng vội ngoảnh mặt quay lưng
Đừng xao lòng chìm đắm những mông lung
Ít nữa thôi bến bờ trăm điểm hẹn.
Hãy cho ta một góc đời yên tĩnh
Chút mưa phùn giá lạnh cũng chẳng sao