CẢM ƠN LỜI KHÔNG NÓI
(Cảm tác và mượn vận một bài thơ)
Phải về thôi dầu chưa
muốn quay lưng
Hiểu lòng ta hỡi những
vầng mây trắng
Xin cảm ơn bờ môi rưng
rưng lặng
Nói làm chi cho tơ rối
băn khoăn
Nói làm chi để lại mãi
trở trăn
Thêm khoảng cách rồi
trở thành kẻ lạ
Người sẽ sống trong
chuỗi ngày buồn bã
Những đêm trường thăm
thẳm giữa tịch liêu
Dỗ dành hộ hỡi những
cơn gió chiều
Chọn lối êm cho chân
người đặt bước
Rộn ràng lên ai đi
xuôi về ngược
Cho người vui quên
nhìn hướng xa xăm
Rồi mai đây qua những
lúc lặng thầm
Người trở lại không còn
màu úa lá
Chuyện ngày xưa đã bỏ
buông tất cả
Giữ thân tình trong
yên lặng…còn nhau