Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

VẪY TAY




Vẫy tay ! Tay vẫy...người ơi !
Nghe con tim đập từng hồi xốn xang
Biết rằng ai đó ngỡ ngàng
Cũng xin đừng để bẽ bàng cho nhau


Ừ đau! Có lẽ cũng đau
Ừ buồn! Có lẽ nát nhàu lòng đây
Đông sầu để sẫm màu mây
Mưa xối cho buổi chia tay lạnh nhiều


Bấy lâu lòng gởi sớm chiều
Vườn xưa nay lại tiêu điều xác xơ
Để chi xa xót vần thơ
Để chi ray rứt bơ thờ dáng ai


Biết là rơi rụng u hoài
Mong người ở lại miệt mài giăng tơ
Có thương theo bóng giang hồ
Xin người chăm chút bến bờ yêu thương


Bàn tay còn lắm vấn vương
Đành thôi gởi lại con đường sau lưng
Chân ơi! Sao mãi ngập ngừng
Luyến lưu phía ấy. Xin đừng ngó lui...


Vẫy tay ! Tay vẫy...người ơi !

ÁO TÍM ĐI QUA


 
Những cánh phượng cuối cùng vừa rụng sớm nay
Hạ cúi đầu,gió heo may lướt khẽ
Lác đác vàng vài chiếc lá còn bay
Lững lơ...nhè nhẹ


Mùa thu trở về đúng hẹn
Mang men đời làm thức dậy những vầng thơ
Giữa không gian trầm lắng
Đâm chồi vươn nhánh mộng mơ

Cô gái vừa qua mang tà áo tím
Nghịch chi hồn tôi xao động buổi giao mùa
Cảm xúc đâu đây còn mãi mê tìm kiếm
Chợt ùa về lang bạt giữa đồi mua

Viết tặng em một bài thơ có hiu hiu gió thổi
Thoáng sắc vàng chiếc lá vừa rơi
Thôi em đừng giận dỗi
Bởi vì em làm tím cả mây trời

Nếu em không bằng lòng thật sự
Xin gởi lại thơ mình cho mây mang đi thật xa
Nhớ đừng trầm ngâm tư lự
Khi sắc thơ vương vương tím hoa cà